Ai cũng biết rằng giáo dục vô cùng quan trọng đối với sự thành công trong tương lai, nhưng trẻ nhỏ thì không nghĩ như vậy.

Cũng phải thông cảm với những đứa bé ngày nào cũng hỏi “Hôm nay có đi học không mẹ?” bởi chính chúng ta cũng từng nghĩ việc đến trường chẳng có chút thú vị nào. Rồi bố mẹ ta sẽ dọa nạt, đánh đòn và ép ta đến trường. Cứ thế trong 12 năm đèn sách, chúng ta đến lớp với rất ít niềm vui và rất nhiều ẩn ức trong lòng. Đương nhiên khi đã là cha mẹ, chúng ta cũng không muốn con trải qua cảm giác tệ hại đó. Một bà mẹ đã thử và áp dụng thành công cách làm bé hào hứng đi học khi con trai 5 tuổi không chịu đến trường.

Gần đây, một bà mẹ ở Thái Lan đã nổi giận vì đứa con trai 5 tuổi của mình gặp rắc rối vào sáng sớm và không muốn đi học, cô và chồng không thể thuyết phục con.

Loading...

Cảnh này có quen không? Tất cả chúng ta đã gặp nhau nhiều hơn một lần?

Chân dung bà mẹ chịu chơi và các con

Tuy nhiên, cách đối xử của người mẹ Thái này rất khác. Cô chỉ đơn giản là giúp đứa trẻ nghỉ một ngày và đưa nó đi nhặt rác. Dẫu sao thì nếu không học thì chẳng thể nào có nghề nghiệp gì, thế nên phải tìm 1 công việc đảm bảo cho con lớn lên có thu nhập đàng hoàng nếu con không muốn đi học.

Nhặt ve chai có lẽ khả dĩ nhất

Thế là người mẹ quyết định xin nghỉ làm 1 ngày, 2 mẹ con đi dọc theo con đường để nhặt chai nhựa, đem bán ve chai. Lúc đầu, đứa trẻ khá hào hứng, nhưng rồi đi mãi cũng khiến bé trai 5 tuổi không chịu đến trường thấm mệt. Nhưng người mẹ vẫn kiên quyết đi cùng con suốt gần 4km. Họ tìm chai nhựa trong thùng rác, đi cả ngày được 1 bọc to và bán được 2 baht, một số tiền vô cùng khiêm tốn.

Vất vả lắm chứ đùa

Ngay cả khi họ chỉ kiếm được 2 baht, đứa trẻ vẫn rất hạnh phúc. Nhưng cậu bé đã quá mỏi chân.

Mẹ ơi, chúng ta có thể về nhà bằng xe buýt không?”

Đi xe buýt với giá 10 baht mỗi người, con có tiền không?”

Đổ mồ hôi sôi nước mắt cả ngày ngoài đường

Số tiền kiếm được cả ngày thậm chí không đủ mua nửa vé xe buýt. Thê là 2 mẹ con đi bộ về nhà. Dọc đườg cậu bé nhìn thấy xe kem yêu thích của mình.

“Mẹ ơi, con muốn ăn kem.”

“5 baht cho 1 que kem. Chúng ta có đủ tiền không?”

Đem đến vựa thu gom để bán

Sau khi đi bộ thêm 1 đoạn, họ thấy một cửa hàng bánh kẹo

“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh quy”

“Đi mua đi? 15 baht.”

“Mẹ ơi, con không có đủ tiền, con phải về nhà.”

“Mệt không?”

“Thật mệt mỏi và nóng nực. Con muốn đi học. Con muốn về nhà.”

Vất vả thế mà chỉ được nhõn 2baht

Người mẹ nói ở cuối bài viết: Để con cái lớn lên suôn sẻ, cần làm cho chúng cảm thấy hạnh phúc, nhưng cũng cần dạy con hiểu rằng mọi thứ đều khó khăn

Rudolf Dreikurs, nhà tâm lý học người Áo cho rằng: “Nếu bạn thực sự muốn thay đổi hành vi của con mình, cha mẹ cần sử dụng hành động, không phải ngôn ngữ.”. Nói một cách đơn giản, nó có nghĩa là hành động, không dài dòng hay cằn nhằn. Trong cuốn sách “Trẻ em: Thử thách“, ông đã đưa ra lời giải thích chi tiết về quan điểm này, đồng thời giới thiệu bốn loại cằn nhằn vô dụng mà các bà mẹ hay áp dụng khi dạy con:

1. Lý luận quá nhiều

Brian đang nhắm vào cửa sổ nhà hàng xóm bằng một khẩu súng hơi đồ chơi. Mẹ đưa cậu vào phòng, để cậu ngồi trên ghế một mình và nói đi nói lại: “Con yêu, con có biết rằng súng hơi đồ chơi có thể gây ra tai nạn không? Con không muốn làm điều này đúng không?Hãy để súng trong nhà khi con ra ngoài chơi” . Đứa trẻ chỉ nhướn mày và vài ngày sau người hàng xóm sang phàn nàn về cánh cửa sổ bị vỡ.

Trong ví dụ này, người mẹ đã sử dụng thái độ “lý luận với trẻ” và lập luận nhiều lần với trẻ. Mặc dù Brian có vẻ lắng nghe nhưng thực tế bé không chú ý đến lời rao giảng của mẹ mình, chọn cách “điếc” có chọn lọc. Trong trường hợp này, mẹ có thể tịch thu súng hơi đồ chơi và nói “Con không muốn tuân theo các quy tắc. Con có thể lấy lại khẩu súng khi con tuân theo.”  

2. Đe dọa bằng lời nói thay vì cảnh báo

Sau bữa tối, mẹ cho Janet đi ngủ.

“Janet, nâng váy ngủ khi lên cầu thang, con sẽ ngã đó

Cô bé con mỉm cười đứng ở cầu thang và vẫn bước chân lên mà không hề kéo váy ngủ lên.

“Janet, nâng váy lên, nếu không con sẽ bị vấp ngã. Nhanh lên lầu đi!”

Cô nhóc vẫn như giả tảng không nghe thấy gì. Và câu chuyện về chiếc váy ngủ lặp đi lặp lại chục lần trước khi Janet có thể lên hết cầu thang chưa đến 15 bậc.

Trong ví dụ này, người mẹ nói quá nhiều, và những gì bà làm là luôn khiến đứa trẻ sợ hãi bằng lời nói. Trên thực tế, Janet biết phải làm gì với bộ đồ ngủ của mình.

Trong nhiều trường hợp, câu im lặng là vàng luôn chính xác.

3. Hành vi và ngôn ngữ không nhất quán

Trước cổng trường, cậu bé Terry năm tuổi đứng trong góc khóc. Mẹ dỗ dành, thuyết phục và đe dọa:

“Đừng khóc nữa, mẹ đi bây giờ”

Cậu bé khóc to hơn

“Bây giờ mẹ đi nè, con khóc nữa đi.”

Terry thét lên chạy theo mẹ

“Nín đi, mẹ đi nè”

……..

Hành vi đúng đắn nhất lúc này là người mẹ nên dứt khoát rời đi, Terry sẽ khóc nhưng sẽ nín và quay sang chơi với các bạn. Trong ví dụ này, người mẹ đã cố gắng đe dọa đứa trẻ bằng lời nói để làm cho đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng hành vi lại trái ngược với lời nói khi cứ nấn ná lại.

4. Không dứt khoát hành động

Một câu chuyện khá quen thuộc bất cứ nơi đâu, đặc biệt là nơi công cộng, khi 1 hành vi của trẻ thường xuyên bị nhắc nhở:

“George, không ném cát”

5 phút sau

“George, mẹ nói sao hả, không ném cát”

5 phút tiếp

“George, con không nghe mẹ nói hả?”

Chúng ta cần nhớ một phương châm: Khi có xung đột, chúng ta không dùng từ ngữ, chúng ta sử dụng hành động. Trước khi đưa con đến sân chơi, mẹ có thể thống nhất với bé George rằng ném cát là hành vi không được chấp nhận. Và khi hành vi đó xảy ra, mẹ nên dứt khoát đưa con khỏi sân chơi. Với cách cư xử kiên quyết như vậy, mẹ có thể bày tỏ sự nghiêm túc của mình với George.

Nếu chúng ta không thể thay đổi con bằng lời nói, thì chúng ta nên hành động như người mẹ Thái phía trên, chú nhóc đã nhận ra bài học khi con không chịu đến trường.

Bài và ảnh tổng hợp từ RF

Loading...
Cùng chuyên mục Giới Trẻ