Đi làm shipper, một nghề hot nhất hiện nay khi кіếм được “tiền tươi, thóc thật” hàng ngày. Thế nhưng lại có nhiều câu chuyện éo le với những nghề bôn ba như thế này, Tưởng là dễ nhưng lại khó khăn vô cùng khi gặp khách nhây vô cùng
Mới đây là một tâm sự của anh chàng shipper được giao hàng là bộ đồ lót nữ, cứ tưởng là bình thường thôi nhưng lại sóng gió vô cùng

Câu chuyện của anh chàng trên MXH

Tôi làm shipper. Hôm trước nhận cái đơn hàng là một bộ xi-líp, coóc-sê để chuyển tới cho khách. Nhìn hóa đơn, thấy ghi giá hơn 3 triệu mà гὺпɡ мἲпʜ.

Loading...

Rồi bất giác tôi kéo cạp quần mình, nhìn vào cái sịp 10 nghìn có cái chun đã giãn hết cỡ, ngoằn ngoèo như con rắn, trễ xuống gần bẹn, mua cách đây 3 năm ở chợ sinh viên mà thấy tủi thân.

Ảnh minh họa

Tôi nhẩm tính: “Hơn 3 triệu, nghĩa là mua được hơn 300 cái sịp như của tôi, đủ cho thanh niên cả làng tôi mặc”. Địa chỉ trong hóa đơn đưa tôi tới một khu chung cư cao cấp. Cũng phải thôi, ở nơi sang trọng thì cũng cần phải mặc cái xi-líp tiền triệu cho tương xứng đáng\

Đến nơi, tôi móc đіệɴ thoại ra nhắn tin:

– Anh mang coóc-sê xi-líp đến cho em, em xuống nhận nhé.

Tức thì có tin nhắn lại:

– Anh mang lên phòng giúp em được không? Em đang tắm, chồng em lại đi công tác, nhà chả còn ai mà xuống lấy được! Với cả em muốn mặc thử luôn để anh ngắm giúp em, nếu không vừa thì nhờ anh mang về shop đổi cho em bộ khác.

Tôi run rẩy nhắn lại:

– Em ở tầng mấy, phòng nào?

– Dạ, tầng 20, phòng 10 anh ạ. Tôi lập tức lao xuống hầm gửi xe, rồi chạy ùa ra thang máy. Người tôi cứ nôn nao, hồi hộp, nóng ran, có chỗ đã bắt đầu cứng lại còn đầu thì mường tượng lung tung.

Ảnh minh họa

Thang máy hỏng, định mệnh, άс vô cùng luôn. Nhưng không sao, vẫn còn thang bộ cơ mà. Phần thưởng không dành cho người lười biếng, tôi tự động viên mình trước khi bước lên bậc thang đầu tiên. Mặc dù sáng chưa ăn gì nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn hùng hục chạy được lên đến nơi mà chả thấy mệt gì cả…

Đây rồi, tầng 20, phòng 10. Cửa không khóa, tôi vừa thở hồng hộc, vừa ngó cổ vào. Một gã to béo, bụng phệ đang ngồi chễm chệ trên bộ sofa giữa nhà. “Nhầm phòng à? Không phải.

Vậy chẳng lẽ, trong lúc tôi chạy bộ từ tầng hầm lên tầng 20 thì gã chồng của em ấy đã đi công tác về?”, tôi nhủ thầm như vậy.

– Cậu ship xi-líp hả? Mang vào đây giúp tôi với!

– Gã đàn ông bụng phệ chủ động cất lời. Mọi thứ thay đổi nhanh như nước ɡіậᴛ bồn cầu. Trong khi tôi vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì gã nói tiếp:

– Cậu thông cảm. Đây là quà tôi mua tặng vợ. Cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi bị bệnh gút nặng, đi lại khó khăn, thang máy lại đang hỏng, làm sao tôi chạy xuống sân được?

Còn cậu, cậu cũng không phải thằng ɴɡυ mà chịu chạy bộ lên tầng 20 nếu biết người đang đợi cậu ở trên này là tôi, đúng không?

Ừ! Đúng thật! Tất nhiên, nếu biết trước đó là gã béo ấy, thì đời nào tôi chịu chạy lên. Tôi có phải thằng ng.u đâu!

Nghĩ lại mà vẫn cay các bác ạ!

Bình luận của CĐM

Bình luận của CĐM

Loading...
Cùng chuyên mục Giới Trẻ